- Thiên nhãn...? Có lẽ ông nhầm rồi! Đúng là mắt tôi khác người thường nhưng là âm dương nhãn chứ không phải là thiên nhãn!
Tôi khẽ mỉm cười đáp lời với gã, gã trung niên suy nghĩ một lát rồi trầm tư nhìn về phía tôi. Gã lắc đầu rồi vồn vã lên tiếng:
- Không thể... Không thể nào! Ta có thể dám chắc trăm phần trăm đôi mắt của cậu là thiên nhãn...! Âm dương nhãn chỉ có thể nhìn thấy hai cõi âm dương nghĩa là cùng lắm thì cậu cũng chỉ nhìn thấy được ma quỷ bình thường! Nhưng đằng này...!
Tôi ngạc nhiên nhìn về phía gã, rốt cuộc lời ổng nói là có ẩn ý gì? Tôi vội vàng gặng hỏi:
- Ý ông là sao?
- Mộc Tinh tuy là cây ngàn năm tu luyện nhưng hắn cũng được phong cấp sơn thần vùng này! Nghĩa là hắn cũng được liệt vào hàng thần linh! Theo lý thì dù cậu có âm dương nhãn cũng không thể nhìn thấy hắn...! Chỉ có một khả năng mắt của cậu là thiên nhãn vạn người có một mà thôi...!
Gã trung niên ôn tồn lên tiếng trả lời, tôi cũng gãi đầu nhăn mặt thắc mắc:
- Ông cũng nhìn thấy Mộc Tinh đó thôi...? Chẳng nhẽ ông cũng có thiên nhãn...?
Gã trung niên bất ngờ cười lớn rồi đưa tay ra trước mặt tỏ vẻ không đồng tình:
- Cái này thì không so được...! Vì khả năng của ta là tô luyện mà thành...! Trong gia tộc họ Trần hiện tại cũng chỉ có bốn người có khả năng này thôi...! Và ta là một trông số đó...!
Tôi sững
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999481/quyen-5-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.