Sáng hôm sau tôi gọi nàng dậy chuẩn bị mọi thứ trước khi đến gặp người đứng đầu gia tộc họ Trần. Nàng có vẻ bất ngờ nên ngạc nhiên lên tiếng hỏi:
- Người ta từng nói là họ Trần không nhận đệ tử ngoại tộc mà? Đến nữa thì giải quyết được vấn đề gì nữa?
Tôi khẽ mỉm cười thu dọn mọi thứ vào balo rồi nhẹ nhàng cất lời:
- Cứ thử lần cuối...! Nếu không được nữa thì chúng ta về Hà Nội!
Sau khi đã thu dọn đồ đạc xong, chúng tôi trả phòng rồi đi thẳng về phía con đường cái. Nhưng tôi không vội tiến về phía nhà họ Trần mà rẽ vào chợ gần đó, lại nói về chuyện này thì dân gian ta thường có câu:" Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn". Nhưng gia tộc họ Trần trước giờ liêm khiết lấy việc giúp đời là chính thì làm gì có chuyện nhận đút lót.
Nếu không thể xài tiền thì ít ra cũng nên có chút thành ý để bày tỏ tấm lòng, may ra thì sẽ dễ dàng nói chuyện hơn thì sao. Nên sáng sớm hôm nay tôi đã vào chợ và đặt một mâm xôi trắng và một con lợn quay tuy không đáng giá mấy nhưng nhìn chung cũng tươm tất.
Đứng trước cửa chính nhà họ Trần, lòng tôi cảm thấy hồi hộp không yên. Liệu hôm nay mọi việc có suôn sẻ hay không? Thôi thì " mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên " cứ để cho ông trời quyết định vậy. Tên thanh niên mở cửa nhìn chúng tôi rồi thở dài cất lời:
- Lại là các người à? Hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999479/quyen-5-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.