Một làn hơi nóng tỏa ra khắp người gã trung niên, đôi mắt hắn sáng rực lên nhìn về phía trước. Mộc tinh sợ hãi lấy hết sức bình sinh chạy về phía con đường, nhưng bỗng nhiên hắn đứng khựng lại, hai chân hắn run rẩy như vừa nhìn thấy điều gì đó.
- Ngươi muốn chạy đi đâu...?
Gã trung niên bước từng bước nặng nề tiến về phía Mộc tinh, tay gã vẫn còn đang nắm chặt cành roi dâu. Mộc tinh sợ hãi lắp bắp không nói lên thành lời, hắn đưa hai tay lên mặt như có ý tránh né đại họa sắp ráng xuống đầu:
- Tản Viên Sơn Thánh đại nhân! Tiểu thần biết sai rồi...! Xin tha cho tiểu thần một con đường sống...!
- Đường trước mặt đấy...! Chạy đi....!
Tiếng nói ồm ồm phát ra từ miệng gã trung niên như vang dội khắp một vùng trời. Mộc tinh nhìn về phía con đường sau lưng hắn, rồi hắn lại nhìn về phía gã trung niên, rõ ràng hắn đang rất do dự không biết phải làm gì nữa nên chạy hay không?
Một cơn gió thổi mạnh ùa đến, hình hài Mộc tinh từ từ biến mất vào màn đêm tĩnh lặng. Gã trung niên vẫn đứng bất động giữa con đường đất phủ đầy bụi, gã đưa tay lên khoảng không trước mặt lẩm nhẩm điều gì đó rồi hét thật lớn:
- Dời non lấp bể....!
Mặt đất dưới chân tôi bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, hình như có điều gì khác lạ đang xảy ra. Từ trong khoảng không, một hình bóng quen thuộc bị đánh bật trở lại xuống nền đất. Mộc tinh nhăn nhó vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999483/quyen-5-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.