Tình cảm có thể khiến người ta tổn thương, ít nhất khi xử lýtình cảm, tôi làm thật sự thất bại.
Anh chỉ có thể ở thời điểm Lăng Lỵ không có mặt đến gặp tôi,thỉnh thoảng chạm mặt, cũng chỉ có thể yên lặng rời đi.
Bóng dáng anh ngày càng cô đơn, anh ngày càng trầm mặc.
… .
Một ngày trời trong nắng ấm, Đinh Đang ở bệnh viện chăm sóctôi.
Ánh mắt tôi liên tục nhìn ra cửa sổ, hoa viên bệnh viện, mộtbóng trắng bị một đám con nít vây quanh, trên mặt anh lộ ra nụ cười mộc mạc,đám con nít vui mừng kéo áo anh.
Thấy cảnh đó, ngay cả tôi cũng kìm không được nụ cười.
“Anh ấy hình như rất thích con nít…” Tôi thì thầm với mình.
“Ai hình như rất thích con nít?” Tôi vội quay đầu, sau lưnglà ánh mắt Lăng Lỵ tràn ngập thăm dò.
Lòng tôi hoảng hốt, thiếu chút nữa đã quên, Vân Sở đến hoaviên, là vì mỗi buổi giữa trưa, Lăng Lỵ sẽ tranh thủ thời gian nghỉ trưa đếnthăm tôi.
“Không. . . . . Chỉ cảm thấy bên ngoài trời đẹp quá…”
“Anh và em xuống lầu một chút đi, ngồi trong phòng mãi cũngbuồn.” Anh dịu dàng nắm tay tôi.
“Em. . . . Em. . . . .” Tôi đã bị lôi ra đến cửa phòng.
… .
Tôi cố ý tìm một góc trong hoa viên ngồi xuống, tôi không muốnVân Sở nhìn thấy chúng tôi.
Tôi cười khổ, bắt cá hai tay thật sự không thể cắt đôi người.
Trong lòng đã sớm lựa chọn Vân Sở, nhưng vì sao không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/2284038/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.