“Chàng tiếp tục tìm kiếm phía trong, yên lặng, ngay cả tiếngthở của mình cũng có thể nghe. Cuối cùng, chàng đi vào toà lâu đài cổ xưa, đẩycửa căn phòng nhỏ của công chúa Hoa Hồng. Công chúa Hoa Hồng đang ngủ say, nàngxinh đẹp động lòng, chàng mở to mắt không chớp, nhìn nàng, rồi cúi xuống hônnàng. Khi chiếc hôn vừa rơi xuống, công chúa Hoa Hồng lập tức tỉnh lại, nàng mởmắt, mỉm cười đầy tình cảm nhìn chăm chú vào chàng..”
Tôi mở mắt, mỉm cười nhìn người đàn ông trước mắt đang đọccâu chuyện cổ tích bằng giọng đọc dịu dàng.
Anh tiều tụy quá, xấu quá…
Tôi cố gắng nhếch môi chuẩn bị nhạo báng, lại phát hiện cơ bắpcứng đờ, không thể nào mở miệng.
Người ấy đọc xong câu chuyện, anh nhắm mắt, nồng nàn ấn môilên môi tôi.
Tôi cười nghịch ngợm, toàn thân chỉ đôi mắt là còn có thểlinh hoạt.
“A ~” Người đàn ông mở to mắt, ngây người.
Thật là buồn cười! Vẻ mặt nghi ngờ, mất hết vẻ nhã nhặn, thôkệch chậm chạp, điệu bộ ngơ ngác như một con tinh tinh. Trò đùa này rất vui!
Tôi nhếch môi cười cười, cả người đau nhừ.
“Anh. . . . Anh đi kêu. . . . Kêu. . . . Bác sĩ!” Trong ấntượng, anh luôn giữ bình tĩnh, bây giờ lại hoàn toàn mất hình tượng “lặn” rangoài.
“Ha ha. . . Ôi. . .” Đau quá! Tôi mang vẻ mặt khổ qua.
“Bác sĩ. . . . . Cô ấy. . . Cô ấy thế nào? Tỉnh? Thật sự. .. . Tỉnh lại?” Lăng Lỵ kéo tay tôi, cố bắt bác sĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/2284033/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.