“Bảo Bảo, mười ngày trước, ta nhận được thư của sư phụ, ngườinói người tìm được đá ngọc Long Phượng hiếm thấy, có thể đưa nàng về thời nàngsống. Dù sao, nàng cũng không phải là người ở thời đại này, vẫn nên trở về đi.Ta sẽ lên núi trước, tìm được sư phụ rồi, sẽ xin sư phụ xuống núi đưa nàng trởvề.
Đừng nhớ, ta không muốn gặp nhau lúc chia lìa tàn khốc, chonên, ta sẽ không xuống núi.
Hy vọng nàng trở về thời đại của nàng có thể tìm được tìnhyêu.
Ta sẽ luôn chúc phúc cho nàng.”
Tôi cắn môi, cắn ra máu cũng không tự biết.
Nếu không gặp Hiên Viên Vũ, có phải tôi cứ ngây ngốc như vậymà bị sư phụ anh dẫn đi? ! Hoặc là tìm anh, tìm không được, cuối cùng tâm nátthành tro trở lại thời hiện đại?
Anh thay tôi sắp đặt mọi đường lui, bởi vì anh biết anh… .
“Tôi không tin trên đời này không có thuốc giải!” Tôi lạnhlùng nói, “Hạn cho các người trong một canh giờ, giúp tôi chuẩn bị mấy món đồ!Mang tôi đi gặp Tô Huyễn Nhi!”
… .
Vẫn là thư phòng, chỉ khác ở chỗ, người lộ vẻ ngoan độc làtôi.
Tô Huyễn Nhi quỳ gối cách hai thước, vết máu trên mặt, trênngười đã khô, cô ta cười đến đắc ý.
“Thế nào? Hôm nay Bảo cách cách xuất mã, chắc là đã sắpthành quả phụ.”
Đối mặt với vẻ “thương xót” của cô ta, tôi lạnh lùng cười.
“Thuốc giải.” Tôi vươn tay.
“Ha ha ha ha, Bảo cách cách, ngươi thật là ngây thơ! Saongươi không hỏi Hiên Viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/2284030/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.