Ngủ thẳng đến hừng đông, hơi thở nam tính tươi mát vẫn bọcxung quanh tôi, thật thoải mái. Tôi mở mắt ra, đã thấy anh nhìn chăm chú vàotôi, tôi nhếch khóe miệng, cười, đau nhức trên người bỗng nhiên biến mất.
Anh nhẹ nhàng ôm mặt tôi, khẽ khàng vuốt nhẹ đầy yêu thương.
“Đừng. . . . .” Tôi khó chịu vặn vẹo .
“Sao vậy?” Anh bật cười, như muốn nói, quan hệ thân mật nhấtcũng rồi, sờ một chút cũng không cho?
“Xấu. . . . .” Tôi tự ti chui vào chăn, vùi đầu không ra.
Anh cười to.
Tiếng cười của anh, thân thể khoẻ khoắn với đường cong hoànmỹ như điêu khắc, tuy rằng chúng tôi đã có quan hệ, nhưng tôi vẫn xấu hổ đỏ mặt.
Rất nhanh, anh cũng chui vào chăn.
“Tiểu thư đáng yêu, mời nàng nhìn mình xem.” Anh đưa gươngđưa cho tôi, trêu chọc.
Tôi kinh ngạc phát hiện, từ hình ảnh trong gương, tôi đãkhôi phục dung mạo.
“Ha!” Tôi vui vẻ kêu to.
“Cho nên mới nói, Bảo cách cách tiểu thư, không cần lại phảilộ ra vẻ mặt như một oán phụ, chẳng hợp với nàng chút nào!” Anh cười nói, trongmắt lộ ra một tia u hoài không dễ phát hiện.
“Anh. . . . Làm sao mà nhận ra em?” Tôi rất tò mò về chuyệnnày, “Lần đầu tiên gặp mặt đã nhận ra ?”
Anh cười, cưng chiều vuốt tóc tôi, “Không! Ta không thầnthông đến như vậy!”
“Vậy lúc nào?” Càng kỳ quái .
“Lúc nàng hát cho ta nghe.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
“Lần sau nếu giả làm một bà già,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/2284028/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.