Chương 7 – Thơm quá, đói rồi "Em nghe nói lúc đội hạm Vực Sâu khởi hành thì bị hải tặc tập kích, nên Nguyên soái Chu đích thân lái giáp chiến ra truy kích." Ryan hạ giọng, ghé sát tai Lâm Tự kể, "Đội hạm vẫn đi theo lộ trình ban đầu. Sau khi đánh tan đám hải tặc, giáp chiến của Nguyên soái bị tụt lại khá xa. Tốc độ giáp chiến không theo kịp hạm đội nên anh ấy đáp thẳng về tinh cầu thủ đô, chuẩn bị điều động một chiến hạm khác. Đúng lúc Thái tử điện hạ mở yến tiệc, thế là tiện thể mời luôn Nguyên soái Chu." "Ừ." Lâm Tự chỉ hờ hững đáp một tiếng. Ryan thấy ánh mắt anh vẫn dừng trên người Heinrich, không khỏi âm thầm cảm khái: ngay cả kiểu người như thầy Lâm – không thích giao tiếp, chả buồn quan tâm ai – cũng bị khí thế của Nguyên soái Chu thu hút. Cậu kích động kéo kéo tay áo anh: Có lẽ là giống thật. Lâm Tự vốn không để tâm câu nói của Ryan. Lúc này, trong mắt anh đã chỉ còn lại một mình Heinrich. ...Anh ta thơm quá. Trên người người đàn ông đang tiến lại gần mang theo một mùi hương năng lượng tinh hạch. Đối với một kẻ đã "đói" năng lượng suốt bảy tám năm như anh, mùi đó gần như có sức mê hoặc đến mức khiến toàn thân mềm nhũn, khó mà đứng vững. Đến khi Heinrich đã dừng lại ngay trước mặt, Lâm Tự vẫn còn nhìn chằm
"Thầy Lâm, thầy nhìn đi, cảnh này có giống đoạn 'biển tách làm hai' trong cuốn thần thoại Cổ Trái Đất tụi mình từng phục dựng không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242566/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.