Chương 6 – Heinrich sao còn ở đây? Lâm Tự ngồi xuống bậc thềm trước cửa, lôi chiếc quang não đã bị mình "bỏ xó" bấy lâu ra, mở hộp thư công việc. Thư phản hồi bản thảo, sách tặng từ nhà xuất bản, lời mời diễn thuyết... Và cả một tin nhắn gửi từ mười ngày trước... lời thăm hỏi của Heinrich Chu? Lâm Tự cau mày mở ra. "Ngài Lâm Tự, thời gian này hãy nghỉ ngơi cho tốt. Tôi sẽ không đến quấy rầy nữa." Bên dưới là một loạt ảnh chụp lời dặn của bác sĩ và hướng dẫn sử dụng dinh dưỡng dịch. Lông mày Lâm Tự dần giãn ra. Đọc đến dòng cuối cùng, anh mới tùy tay ném quang não sang bên, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm yên ả. Gió đêm thổi tan từng mảng mây dày, vô số vì sao lộ ra, rực sáng trên nền trời. Thứ sáng nhất không phải sao trời mà là chùm đèn khổng lồ của thang máy không gian nối thẳng lên chủ tinh. Trừ mấy năm đầu mới đến thời đại liên tinh, về sau Lâm Tự gần như không còn đụng vào các sản phẩm công nghệ. Viện trưởng nói anh là "kẻ phản công nghệ", thật ra cũng không hoàn toàn đúng. Anh không hề phản đối tiến bộ khoa học của loài người, chỉ là... quá dễ "thấy cảnh nhớ chuyện cũ", bị kéo tụt vào ký ức. Năm thứ mười sau khi tận thế bùng nổ, loài người dựng tường thành vững như thép quanh các căn cứ sống sót, chống lại bầy xác sống, phóng xạ hạt nhân và
Thư mời tham gia đoàn khảo sát từ Viện Nghiên cứu Đế quốc, thư của Arnold hẹn gặp trao đổi...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242565/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.