Chương 5 – Đội hạm Vực Sâu khởi hành
Thực ra chính Lâm Tự cũng thấy nghi ngờ với đề nghị của Heinrich. Ba nghìn năm đã trôi qua, trên Trái Đất còn sót lại được bao nhiêu thứ do loài người tạo ra? Nhất là những thứ mong manh như sách giấy, hay thiết bị lưu trữ điện tử.
Nhận ra bầu không khí giữa hai người bắt đầu trở nên là lạ, Arnold lập tức trong lòng than khổ, nhưng ngoài mặt vẫn cố vớt vát bằng một nụ cười hoà giải:
"Ngài Lâm, đoàn khảo sát do Viện Nghiên cứu Đế quốc chủ trì. Bên đó chắc chắn đã gửi thư mời cho ngài rồi, ngài thử kiểm tra lại hòm thư của mình xem?"
Anh ta không nghe được cuộc trò chuyện giữa Lâm Tự và Marianne trước đó, nên hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong đầu anh, khả năng hợp lý nhất là: Lâm Tự còn... chưa biết mình đã được Viện đích thân mời tham gia đoàn khảo sát.
Nhưng Heinrich thì nghe từ đầu đến cuối. Anh giơ tay, ấn nhẹ lòng bàn tay ra hiệu cho Arnold im lặng:
"Ngài Lâm Tự không muốn đi, Viện cũng không ép buộc được. Tôi chỉ dùng danh nghĩa cá nhân để mời ngài. Hạm đội còn mười ngày nữa mới xuất phát. Trước lúc đó, nếu ngài đổi ý, có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."
"Đa tạ Nguyên soái đã có lời." Lâm Tự nhắm mắt, lại nằm xuống gối, biểu hiện rõ ràng thái độ "bất bạo lực, bất hợp tác".
"Nhưng tôi là bệnh nhân. Việc tôi cần bây giờ là... nghỉ ngơi."
"Ừ, tôi hiểu."
Arnold há miệng, còn định nói thêm vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242564/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.