Chương 8 – Vẫn còn mua được Lâm Tự được Heinrich chắn giùm viên đạn, nhưng sợi dây cảnh giác trong đầu anh vẫn căng như dây cung, không ngừng hú còi báo động. Đột nhiên, anh tung một cú đá thẳng vào đầu gối Ryan – lúc này còn đang đứng đực ra tại chỗ. Ryan đau điếng, ngã sấp xuống nền đá. Ngay sau đó, một viên đạn nữa xé gió vù qua trên đỉnh đầu cậu, bắn nát chiếc bánh kem trên bàn dài phía sau, biến nó thành một đống bầy nhầy. Đạn thôi nhắm về phía Lâm Tự và Ryan. Có vẻ kẻ ám sát không muốn vì lỡ tay g**t ch*t Heinrich mà chuốc thêm rắc rối. Khoảnh khắc tiếp theo, lại một tiếng "đoàng" vang lên, gã phục vụ đang cầm khay rót sâm panh cho Marianne trúng đạn ngay giữa trán, máu và não bắn tung tóe. "Đuổi theo hung thủ!" Heinrich quát hai sĩ quan đi cùng. Đúng lúc này, người vẫn còn bị anh đè dưới đất là Lâm Tự lại đẩy mạnh anh ra, lao thẳng về phía Marianne. Cô đang nằm trong vòng tay Trần Tĩnh Sơn, hơi thở đã dứt. Làn váy trắng nhiều tầng xòe rộng trên nền đá, bị máu thấm đỏ một mảng lớn, đỏ đến chói mắt. Trần Tĩnh Sơn ôm chặt lấy vợ, khóc đến không phát thành tiếng. Lâm Tự cố gắng ép mình bình tĩnh, nhưng tay chân lại lạnh buốt. Anh quỳ một gối bên Marianne, vẫn cố chấp bấu víu lấy chút hy vọng mong manh, đưa tay bắt mạch cho cô. Thế nhưng sự thật tàn nhẫn dập nát ảo tưởng cuối cùng: nhịp tim và hơi thở của Marianne đã hoàn toàn dừng lại. Toàn thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242567/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.