Lời này nói có chút tàn nhẫn, nếu bác Lưu không bị thương, Lâm Hành Tri có lẽ còn dành chút thời gian để dạy dỗ lại hai người bọn họ, thế nhưng, hiện giờ Lâm Hành Tri thực sự không muốn lại lãng phí thời gian với bọn họ nữa: “Nếu như em muốn tiếp tục học lên, nhà họ Lâm vẫn sẽ như cũ hỗ trợ cho đến khi em không học nữa, chỉ cần đó là chi phí dùng trên việc học, nhà họ Lâm đều sẽ phụ trách. Chờ đến khi em xác định không tiếp tục học nữa, số tiền đó cũng sẽ được đưa cho em."
Lâm Hành Tri đã suy xét một cách cẩn thận rồi, anh vẫn hy vọng là Lâm Giai Hân và Trình Hi có thể học nhiều hơn một chút, nhìn thế giới nhiều hơn một chút thay vì bị giam cầm trong tình yêu và sự thù hận của chính họ: "Em thi đậu vào trường càng tốt, bằng cấp càng cao thì sinh hoạt phí và số tiền mà em nhận được sau khi tốt nghiệp sẽ càng nhiều hơn."
Lâm Giai Hân khóc không ngừng được, cô hỏi: "Mọi người đều không muốn em nữa sao?"
Giọng nói của Lâm Hành Tri rất nhẹ nhàng, nhưng những gì anh nói lại khiến Lâm Giai Hân cảm thấy như rơi vào hầm băng: “Giai Hân, bị ôm nhầm không bao giờ là lỗi của em, nhưng chúng ta phải để cuộc sống về đúng quỹ đạo của nó thôi. Nếu còn để cả hai đứa đều ở lại nhà họ Lâm, thì đều không tốt cho cả hai, không bằng cứ dao sắc chặt đay rối thì hơn. Cả nhà se không mặc kệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-xem-cuon-sach-ma-may-nguoi-xuyen-vao-roi/2623237/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.