Mặc dù Lâm Giai Hân cũng không muốn, nhưng cô biết đây là kết quả tốt nhất có thể rồi, nên cô chỉ cúi đầu chứ không nói gì, như thể cô đã cam chịu hết thảy những sắp xếp của Lâm Hành Tri.
Lâm Hành Tri nói: "Anh không hỏi ý kiến của em, anh chỉ đang thông báo cho em thôi."
Trình Hi chết lặng nhìn Lâm Hành Tri.
Lâm Hành Tri nói: "Tất cả những điều này đều đã được anh viết rõ trong hợp đồng. Anh hy vọng hai đứa nhớ rõ, bất kể các em muốn đạt được điều gì, các em chỉ có một con đường duy nhất là chăm chỉ học tập thôi. Thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại và thi đậu một trường đại học hạng ba, sinh hoạt phí và những gì các em nhận được sau này là một trời một vực đấy, và sẽ không có bất kỳ ai có thể trợ cấp cho các em đâu."
Mặc dù Trình Hi và Lâm Giai Hân biết rằng Lâm Hành Tri rất để ý đến việc học của họ, lần trước anh còn đặc biệt chuẩn bị tài liệu ôn tập và cũng yêu cầu họ phải làm bài kiểm tra học lực. Nhưng họ không ngờ rằng bây giờ nó lại trở thành một thương vụ làm ăn lạnh lùng như vậy, mang một cảm giác hoàn toàn khác hẳn. Cái trước là mối quan hệ giữa người trong gia đình, mà cái sau lại giống như bọn họ là một sự phiền toái không thể không giải quyết vậy.
Vẻ mặt Lâm Hành Tri chẳng chút dao động, anh nói tiếp: "Đằng sau tập tài liệu đưa cho các em là hợp đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-xem-cuon-sach-ma-may-nguoi-xuyen-vao-roi/2623236/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.