Lâm Giai Hân tự mình cân nhắc trong lòng, mặc dù nếu cô đổi thành họ Trình thì có thể coi như là cô đã tẫn hiếu với ba mẹ đã khuất của mình. Nhưng sau khi đổi họ rồi, cô cũng sợ ba Lâm và mẹ Lâm sẽ thất vọng về cô, sau nay cũng sẽ mặc kệ cô luôn, hơn nữa, họ Lâm mà cô đang mang này có thể coi là mối ràng buộc cuối cùng giữa cô và nhà họ Lâm rồi: "Em đã quen với cái tên này rồi, thế nên em không muốn thay đổi. Nhưng sau này nếu em kết hôn, em sẽ để đứa con đầu lòng mang họ Trình."
Ba Lâm hài lòng gật đầu: "Như vậy cũng coi như là không làm mất hương hỏa của nhà họ Trình."
Mẹ Lâm nhẹ giọng nói: "Không muốn đổi thì không đổi cũng được."
Lâm Hành Tri tiếp tục: "Còn chuyện chuyển trường thì sao?"
Từng việc từng việc như vậy, dường như là để thúc giục Lâm Giai Hân sớm nhận rõ hiện thực mà rời đi khỏi ngôi nhà này. Lâm Giai Hân rất bài xích nó, nhưng cô lại không thể không suy nghĩ về những gì Lâm Hành Tri đã nói. Rốt cuộc thì Lâm Hành Tri mới là người có quyền quyết định trong nhà họ Lâm, chuyện mà anh đã quyết, ngay cả ba Lâm cũng chẳng thể thay đổi được: "Em muốn chuyển trường, đến một ngôi trường có chất lượng giảng dạy tốt hơn, quản lý học sinh nghiêm khắc hơn. Ngôi trường em học hiện nay có rất nhiều người quen biết em, em không biết nên giải thích chuyện này thế nào nữa."
Lâm Hành Tri đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-xem-cuon-sach-ma-may-nguoi-xuyen-vao-roi/2623234/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.