Edit : Hiên Vũ
Xuống xe buýt, Trần Tử đi tới cửa hàng tiện lợi bên cạnh tiểu viện mua ít thạch rau câu.
Nghĩ thầm Miêu Miêu thích ăn trái cây đông lạnh nhất. Lần đầu tiên mua về, Miêu Miêu cảm thấy vật phẩm trong suốt kia rất mới lạ. Khi cậu biết cái này gọi là thạch rau câu, có thể ăn lúc, vẻ mặt rất khó diễn tả, cầm thạch trái cây rất lâu cũng không chịu buông tay, cứ như thế nhìn chăm chú.
Trần Tử còn trêu chọc cậu, “ Ở xem tiếp đi, nó bị cậu nhìn hết rồi kìa.” Nói như vậy, mới lưu luyến ăn hết nó, văn vẻ nói: biến mất rất lãng phí, không bằng ăn hết.
Lời nói hồn nhiên này làm Trần Tử cười như điên. Miêu Miêu ở một bên nhìn mình bị chê cười, giận đến phồng má.
Trần Tử mua một ít thạch rau câu, nghĩ rằng Miêu Miêu thấy sẽ vui vẻ, như vậy nếu nói gì thì sẽ thuận tiện hơn chút.
Ở trên xe buýt Trần Tử đã hiểu rõ, mình thích Miêu Miêu. Bởi vì anh biết, mình bình thường đối với tất cả hành động của Miêu Miêu, sẽ không chỉ đơn giản cảm thấy Miêu Miêu đáng yêu, giống như em trai. Thử nghĩ một chút, có người anh nào sẽ mất ngủ vì em trai không ngủ cùng mình?
Hơn nữa lời Lạc Ảnh nói với anh trước đó, càng làm cho anh kiên định tình cảm của mình.
Anh không muốn làm kẻ chết nhát trốn tránh tình cảm.
Đừng trách anh quyết định nhanh như vậy. Anh không có gánh nặng. Anh cho rằng, rất nhiều đồng tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-nghe-thay-thanh-am-cua-hanh-phuc/2406418/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.