Edit : Lâm Uyên
Beta: Hiên Vũ
“Trần Tử, Trần Tử, Trần Tử…” Không ngừng gọi to tên Trần Tử, trong lòng tràn đầy cảm giác hạnh phúc, giống như nếu không nói ra thì sẽ không chịu được.
“Trần Tử, Trần Tử… Em thích anh! Thích anh thích anh!!” Miêu Miêu dường như rất vui vẻ, ngồi xổm ở trên ghế sô pha, hai tay giữ đầu Trần Tử lắc lắc, thỉnh thoảng còn hôn trên mặt.
“Miêu Miêu…” Trời ạ, tên nhóc này, hưng phấn quá mức đi.
“Dạ?” Nghe được Trần Tử gọi mình, cuối cùng cũng buông tha cho Trần Tử sắp bị làm cho chấn động não, nghiêng đầu cười híp mắt nhìn Trần Tử.
“Em không thấy mệt sao?” Hưng phấn như thế, xem ra ngủ no rồi.
“Dạ…” mắt nhìn nới khác, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Anh thấy buồn ngủ sao?”
Lấy tay sờ sờ quầng thâm dưới mắt Trần Tử, có chút đau lòng.
“Đều là Miêu Miêu không tốt, làm Trần Tử tức giân, vì vậy Trần Tử cũng không thể ngủ ngon được đúng không?” Trong đôi mắt to tràn đầy hối hận.
“Đứa ngốc này, em cũng không ngủ không ngon mà?” Tay nâng mặt Miêu Miêu, hạ xuống đôi mắt cái hôn.
“Chúng ta đi ngủ đi…” Ôm thắt lưng mềm mại của Miêu Miêu, trán tựa trán, ôn nhu nói.
“Ngủ ở đâu cơ? Phòng của Trần Tử sao?” Miêu Miêu không muốn ngủ ở phòng sách đâu.
“Ừ, phòng của chúng ta.”
Trần Tử tự mình đã ngộ ra một điều, là từ khi Miêu Miêu đến nhà anh, anh và Miêu Miêu vẫn luôn ngủ cùng Trần Tử, ăn cùng bàn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-nghe-thay-thanh-am-cua-hanh-phuc/2406417/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.