Edit : Lâm Uyên
Beta: Hiên Vũ
Chiến tranh lạnh như vậy đã mấy ngày rồi, Trần Tử vẫn không muốn nói chuyện với Miêu Miêu. Miêu Miêu có làm gì, Trần Tử cũng không để ý đến cậu, rồi dần dần không về nhà ăn cơm.
Nhiều lần Miêu Miêu trong lòng rất khó chịu, buồn bực, có loại cảm giác không thở nổi. Bởi vì cậu muốn khóc, lại không có nước mắt. Cậu phát hiện, mặc cậu hầu như không khác gì người thường, nhưng lần này chiến tranh lạnh với Trần Tử, cậu mới biết được, cậu không thể khóc.
Cũng vì không thể nào khóc, nên càng nín càng khó chịu. Đặc biệt lúc buổi tối, bị Trần Tử nhốt ở ngoài, chỉ có thể ngủ trên ghế sa lon, khi đó trong người phiền muộn nhất, như buổi tối càng đau đớn hơn.
Cậu không biết tại sao lại như vậy, cảm giác này, rất cô đơn.
Sáng nay, Miêu Miêu lại làm bữa sáng, mặc dù Trần Tử không ăn, nhưng Miêu Miêu vẫn làm chờ Trần Tử rời giường.
Ra khỏi phòng, Miêu Miêu phát hiện quầng thâm dưới mắt Trần Tử lớn hơn hôm qua.
… Trần Tử khó chịu, Miêu Miêu cũng khó chịu…
Thấy Trần Tử nhìn cũng không nhìn cậu một cái liền đi ra ngoài, Miêu Miêu trong lòng lại khó chịu, còn có chút đau.
Sau khi, Trần Tử đi làm Miêu Miêu liền tựa người lên bệ cửa sổ, cả người ủ rũ.
“Tiểu Miêu Miêu, nghĩ cái gì đấy?” Ông Trương làm bảo vệ dưới lầu đi ngang qua nhà Trần Tử, thấy Miêu Miêu một mình ghé vào bên cửa sổ, sắc mặt rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-nghe-thay-thanh-am-cua-hanh-phuc/2406420/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.