Mạc Bắc Hồ há hốc miệng, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.
Lão đạo sĩ không nhịn được hỏi: "Lông hồ ly trên mặt đất, không phải là của cô rụng đấy chứ? Còn cả vết cào kia..."
"Đương nhiên không phải!" Hồ cô nương lập tức phản bác: "Tôi là hồng hồ ly, làm sao có chuyện rụng lông trắng!"
"Còn về phần vết cào..."
Nàng nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Ta quên mất là ta có cào vào chỗ nào khác không rồi."
Hồ Chính nghe nàng nói như vậy, lại tỏ ra không hề ngoài ý muốn chút nào.
Hắn ta thở dài, giải thích thay nàng: "Ta chỉ có thể nói, nàng ấy hẳn sẽ không chủ động hại người, nhưng ta cũng khó mà đảm bảo, nàng sẽ không vô tình..."
Hồ cô nương chột dạ dời tầm mắt, len lén liếc nhìn Mạc Bắc Hồ một cái.
"Đệ..." Mạc Bắc Hồ dường như muốn nói gì đó, nhưng lại nhanh chóng ngậm miệng.
Tạ Hào không bỏ qua động tác nhỏ của cậu, hỏi cậu: "Sao vậy?"
Mạc Bắc Hồ có hơi lúng túng, ngượng ngùng xoa xoa tay, lí nhí nói: "Thật ra, hôm đó ta cũng đã đến đó."
"Hả?" Lần này, người và hồ ly trong phòng đều đồng loạt ngoảnh đầu nhìn qua.
"Lúc đệ đến thì tân nương đã chạy mất rồi." Mạc Bắc Hồ cẩn thận đảo đảo con ngươi, liếc trộm bọn họ một cái, chỉ sợ mình bị mắng: "Ta chỉ là tình cờ đến đây tìm Hồ cô nương chơi, thuận tiện mang cho tỷ chút đồ, nghe Hồ đại ca nói, tỷ đã ra ngoài tìm viên ngoại gây sự rồi, ta sợ tỷ ra tay không biết nặng nhẹ, nên vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218068/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.