Tạ Hào và lão đạo sĩ cùng nhau đến gặp huyện lệnh.
Để phòng ngừa bất trắc, bọn họ không để Hồ cô nương và Mạc Bắc Hồ đi cùng.
Huyện lệnh địa phương nhận được bái thiếp, lập tức mặc quan phục chỉnh lại dung nghi tiến đến nghênh đón, cười rạng rỡ lạ thường, thoạt nhìn hòa khí đến bất ngờ.
"Hà." Lão đạo sĩ cười chế nhạo một tiếng: "Cái danh 'Tạ gia trưởng công tử', dù sao vẫn rất dễ dùng."
"Dễ nói dễ nói." Tạ Hào cười hòa nhã: "Dùng một lần mười vạn lượng."
"Vậy thì cũng không thể bắt ta trả được." Lão đạo sĩ đúng tình hợp lý nói: "Cũng đâu phải ta bảo con đến?"
Tạ Hào cười như không cười nhìn ông: "Không phải ngài thì là ai?"
"Đương nhiên là hồ ly tinh rồi, hoặc là..." Lão đạo sĩ thay đổi sắc mặt, nghiêm trang hắng giọng: "Cũng có thể là một bầu nhiệt huyết, vì chuyện bất bình..."
"Được rồi được rồi, nghe người nói mà nổi hết cả da gà rồi." Tạ Hào nhìn huyện lệnh đang đi về phía mình, nụ cười vừa sang quý vừa xa cách, cũng không hề bước lên đón.
Huyện lệnh cũng không cảm thấy có gì không đúng, dù sao thì danh môn quý công tử chân chính phải có đức hạnh như thế này, dẫu cho đã gửi bái thiếp, về bản chất vẫn là xem thường đám tiểu quan bọn họ.
Chẳng qua, ở trước mặt bọn họ cũng không thể biểu hiện quá mức nịnh bợ, khó tránh khỏi khiến người khác chê cười.
Huyện lệnh bày ra nụ cười hàm súc mà gã tự cho là rất có cốt cách văn nhân, đi đến trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218069/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.