Tạ Hào về lại trong quán, vốn dĩ muốn tìm cuốn “Hồ Duyên Ký” kia, nhưng không biết nó đã bị lão đạo sĩ giấu nơi nào, chỉ có thể từ bỏ, tìm một cuốn sách giải trí khác để xem.
Hắn nhìn thấy sau khi mình rời đi, sư phụ đã tìm tiểu bộ khoái kia nói chuyện vài câu, cũng không biết là đi làm gì.
Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, ánh mắt Tạ Hào liếc nhìn quyển sách, nhưng trong đầu lại suy nghĩ về hai chuyện lạ vừa rồi.
Đang miên man suy nghĩ, hắn ngửi thấy một mùi thơm.
Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn thấy bên cửa sổ có một khe hở được mở ra, một bàn tay chống lên khung cửa sổ, lén lút nhét một túi giấy dầu vào.
-- Mùi thơm phát ra từ nơi này.
Tạ Hào im lặng nhìn túi giấy dầu kia, đợi động tác tiếp theo của người nọ.
Nhưng người nọ chỉ nhét túi giấy dầu vào, sau đó động tác nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại.
Tạ Hào đợi một lát, lúc này mới đi tới cầm túi đồ kia, không cần lại gần ngửi, hắn cũng có thể ngửi được mùi gà quay thơm lừng không thể che giấu được -- giống như của tiệm phía nam thành, tiệm phía đông thành danh tiếng vang hơn nhưng trình độ lại thất thường, ngược lại là tiệm nhỏ phía nam thành tay nghề tốt hơn.
Tạ Hào cười một tiếng, cũng có mắt nhìn đấy.
Hắn vừa mới xé túi giấy dầu ra, bẻ xuống một cái đùi gà, lão đạo sĩ đã tiến vào phòng: “Ôi, đồ nhi... Hửm? Mùi thơm gì đây?”
Tạ Hào xé một cánh gà đưa cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218067/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.