“Dạo gần đây, thôn Duyên Hạ xảy ra một vài chuyện lạ, nghe nói là bị hồ yêu quấy phá.” “Một gã say rượu về nhà thì nghe thấy tiếng phụ nữ thút thít khóc, tìm đến xem, thì ra là một mỹ nhân quần áo xộc xệch ngượng ngùng e thẹn, gã được người nọ cầu xin đưa về nhà, trong lúc mơ mơ màng màng thì bị đẩy xuống nước, chỉ thấy một tia sáng trắng chợt lóe mà qua.” “May mắn gặp được hàng xóm thức dậy giữa đêm, nên mới không bị ch//ết đuối rồi trở thành vong hồn dưới nước, được người ta cứu lên.” “Chỉ là người này giống như đã mất hồn mất vía, không biết sống ch*t mà muốn tìm mỹ nhân kia, rõ ràng đã bị mê hoặc tâm trí.” “Lại có phú hộ trong trấn trên về quê cũ cưới vợ, tiệc rượu linh đình bày đến tận bình minh, ngày hôm sau lại bị người ta phát hiện, đã treo cổ ch*t ngay trước cổng lớn nhà mình, tân nương không biết tung tích, trong nhà trước sảnh để lại vết cào, lông trắng.” Lão đạo sĩ mặt đầy nếp nhăn nghiêm trang gật đầu: “Như vậy xem ra, quả thật là hồ yêu làm loạn.” “Nếu huyện lệnh nơi này đã sai người đến mời, con hãy thay sư phụ đi một chuyến vậy.” “Không đi.” Người trẻ tuổi trước mặt ông đang bóp một cuốn văn thư, mặt như quan ngọc, biểu cảm uể oải, dù chỉ mặc một chiếc đạo bào mộc mạc, nhưng cử chỉ hành động lại có một loại khí chất con nhà thế gia quý phái không thể nói thành lời. “Con!” Lão đạo sĩ trợn trừng mắt: “Người ta đã đến mời rồi!” “Mời là ngài, đâu phải con.” Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218066/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.