Thi Hiểu Mạn bắt chước dáng vẻ của Mạc Bắc Hồ, móc điện thoại ra, đang định chụp hai tấm ảnh dưới cơn xóc nảy thì đột nhiên nhận ra chuyện gì đó, cảnh giác hỏi: “Tiểu Hồ, cậu có xem thành phẩm không?”
“Không có!” Mạc Bắc Hồ đáp lại vô cùng đúng tình hợp lý: “Không kịp mà!”
Thi Hiểu Mạn im lặng một lát, lại hỏi cậu: “Vậy cậu đã đi học lớp nhiếp ảnh chưa?”
“Ờm.” Mạc Bắc Hồ biết cô ấy đang định nói gì rồi, chột dạ trả lời: “…Gần đây lịch học quá kín, vẫn chưa kịp đến lượt nhiếp ảnh.”
Thi Hiểu Mạn hít một hơi khí lạnh.
-- Mạc Bắc Hồ trước đây ngay cả chụp ảnh chung nghiêm túc cũng có thể chụp mặt của mọi người thành mỗi người một kiểu trừu tượng, huống chi là loại chụp nhanh độ khó cao vì dừng đột ngột này.
Cho dù Thi Hiểu Mạn có lòng muốn khen chức năng chụp ảnh của điện thoại thương hiệu ông chủ, cũng lo lắng thành phẩm của Mạc Bắc Hồ sẽ biến khéo thành vụng.
Cô ấy thức thời ngậm miệng lại không quảng cáo, chỉ nói: “Lần sau dừng lại để tôi chụp.”
“Được.” Mạc Bắc Hồ chỉ vào một ao nước trong nhà phía trước, vội vàng nói: “Bên kia có nước, rêu tảo gì đó hẳn đều thích nơi ẩm ướt, chúng ta chụp thêm hai tấm.”
“Được.” Thi Hiểu Mạn vội vàng giơ điện thoại lên: “Tôi chuẩn bị xong rồi.”
Mạc Bắc Hồ ngay lập tức dừng lại, Thi Hiểu Mạn mở chế độ chụp liên tục, di chuyển điện thoại ổn định, cố gắng chụp được càng nhiều loại thực vật càng tốt.
Mạc Bắc Hồ chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218058/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.