Thẩm Nhạc Tâm trợn mắt tức giận, một nữ diễn viên khác bên phía cô ấy là Khương Diệu vẻ mặt khiếp sợ: “…Tiền bối, trước đây tính cách của anh là như vậy sao?”
“Hửm?” Lộ Trưng khó hiểu liếc nhìn cô ấy: “Chẳng lẽ trước đây tôi từng gặp cô rồi?”
“Chúng ta từng hợp tác với nhau.” Khương Diệu nhỏ giọng nói: “Bộ phim đầu tiên của em quay cùng với anh.”
“Hả?” Lộ Trưng mở to hai mắt.
Khương Diệu giải thích một câu: “Lúc đó em diễn một vai phụ nhỏ…”
“Hỏng rồi.” Thi Hiểu Mạn cười cười nhìn về phía Lộ Trưng: “Chân tình trao nhầm rồi.”
“Không thể nào đâu!” Lộ Trưng gãi gãi đầu: “Trí nhớ của tôi tốt lắm, mấy nhân vật quần chúng tôi đều quen mặt hết.”
“Hay là diễn một chút đi?” Phó Hoan nhỏ giọng hiến kế: “Giả vờ nhớ ra rồi!”
Lộ Trưng theo bản năng trả lời: “Không được! Tôi không giả vờ được…”
Khương Diệu chớp chớp mắt: “Lúc đó tôi mới mười tuổi.”
“Cậu xem!” Lộ Trưng lập tức phản ứng lại, đúng lý hợp tình nói: “Cái này mà tôi có thể nhận ra mới có quỷ đấy! Gái lớn mười tám thay đổi lớn!”
“Trai lớn cũng đổi.” Đinh Hữu Thụ cười cười bổ sung một câu: “Anh ơi, em cũng từng đóng phim với anh, anh nhớ không?”
“Cũng không có ấn tượng.” Lộ Trưng vẻ mặt kỳ lạ: “Cậu cũng đóng lúc mười tuổi à?”
“Không có.” Đinh Hữu Thụ nhịn cười: “Em đùa thôi, em chưa từng đóng phim với anh.”
“Cậu ta cưa sừng làm nghé đấy.” Thẩm Nhạc Tâm vạch trần trò đùa của cậu ta: “Cậu ta bằng tuổi anh.”
“A?” Lộ Trưng càng khiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218057/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.