Mạc Bắc Hồ còn chưa mở miệng, Đinh Hữu Thụ đã kinh hãi lùi về sau một bước.
“Tiểu Hồ, không được mà!” Anh ta liên tục lắc đầu, rõ ràng đã biết được hung danh hiển hách của Mạc Bắc Hồ: “Chúng ta chỉ đang quay chương trình thôi, không đến mức phải hung tàn như vậy!”
Mạc Bắc Hồ mờ mịt chớp chớp mắt: “Hung tàn gì cơ?”
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía cột đèn đường kia: “Cái kia cũng không chắc chắn, sao có thể tùy tiện treo người lên trên, tôi sao có thể thiếu kiến thức như vậy được?”
Đinh Hữu Thụ thở phào một hơi, đang định phụ họa gật đầu, đã nghe thấy Mạc Bắc Hồ tiếp tục nói: “Nhưng tôi cũng không thể cứ thả anh đi như vậy.”
Đinh Hữu Thụ hơi hơi mở to mắt: “Vậy cậu định làm gì bây giờ? Chúng ta xem như có thuật định thân, cứ thế mà mắt to trừng mắt nhỏ ở đây sao?”
“Tôi thì không ngại…”
“Không cần.” Mạc Bắc Hồ nói ngắn gọn: “Tôi mang anh đi là được.”
Đinh Hữu Thụ nhướng mày, cười nói: “Tôi thành con tin rồi sao?”
“Không.” Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một lát nói: “Là đồ trang sức.”
Đinh Hữu Thụ: “?”
Trong nháy mắt tiếp theo, Đinh Hữu Thụ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, bị Mạc Bắc Hồ khiêng lên vai.
Đinh Hữu Thụ mờ mịt chớp chớp mắt, theo bản năng hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Tôi khiêng anh đi đóng dấu ảnh.” Mạc Bắc Hồ “hề hề” cười một tiếng: “Sau đó ảnh in ra chính là của tôi rồi!”
Đinh Hữu Thụ im lặng: “… Thật ra tôi có thể phối hợp cùng đi với cậu mà.”
“Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218059/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.