Hệ thống hít sâu một hơi, mang theo niềm tin không thể bị Tạ Hào xem thường, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào căn nhà kia.
Chu Vân Thượng liếc nhìn hệ thống, thận trọng hỏi: "Trước đó bà chủ nói, nhiều ông lão ở ngôi làng này không biết nói tiếng phổ thông, cho dù cậu muốn đi hỏi, e rằng cũng..."
"Hmm, ông Lượng trước đây từng làm việc ở bên ngoài, ông ấy biết nói tiếng phổ thông." Tiểu Mạnh gãi gãi đầu: "Chẳng qua ông ấy hơi bướng bỉnh, hay là để tôi lên vậy?"
"Không sao đâu, xem tôi đây!" Hệ thống tràn đầy tự tin.
Không bao lâu sau, "ông Lượng" trong miệng Tiểu Mạnh hai tay trống không đã trở về nhà.
Nhìn từ vẻ mặt thả lỏng của ông ấy, dường như đã giải quyết xong chuyện gì đó.
"Tôi đi đây!" Hệ thống hít sâu một hơi, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi đến trước mặt ông lão.
"Ôi!" Tiểu Mạnh kêu một tiếng, cũng vội vàng đi theo, sợ rằng đối phương sẽ xảy ra xung đột gì đó với người địa phương.
"Hửm?" Ông Lượng nhìn người thanh niên đi đến trước mặt, có chút nghi ngờ lại có chút cảnh giác: "Làm gì?"
Ông ấy nhìn Tiểu Mạnh đi theo phía sau, biểu cảm hơi dịu lại, chào hỏi một tiếng: "Tiểu Mạnh lại vào thôn à, hôm nay không lên thị trấn sao?"
"Dạ." Tiểu Mạnh chỉ chỉ vào hệ thống: "Dẫn khách vào thôn tham quan một chút."
"Làng rách nát có gì mà tham quan chứ." Ông Lượng lầm bầm một tiếng, có vẻ hơi chê bai: "Tôi không chụp ảnh, về đây."
"Này--" Hệ thống phản ứng lại, vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218046/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.