Mạc Bắc Hồ thật sự rất muốn đặt mông lên thần đài trống rỗng kia.
Dù sao ở đây cũng không có thần linh trấn giữ, vậy cậu cũng không xem là trộm miếu của người ta...
Tạ Hào chú ý đến hai mắt Mạc Bắc Hồ đang đảo đảo liên tục, nhẹ nhàng nhướng mày, hạ giọng ghé vào tai cậu nói: "Có muốn ngồi không?"
"Không có không có!" Mạc Bắc Hồ giật mình, vội vàng nhảy dựng lên, chột dạ quay mặt đi: "Em, em sao có thể tùy tiện muốn ngồi bàn thờ của người khác chứ, cái này quá bất lịch sự rồi!"
"Nhưng nơi này không có chủ." Tạ Hào làm như thật mà phân tích: "Ngồi một chút cũng không sao mà?"
Mạc Bắc Hồ rõ ràng có hơi động lòng, dao động hỏi: "Thật, thật không?"
Hệ thống tức muốn hộc m//áu: "Này! Anh đừng xúi giục Tiểu Hồ!"
"Cậu có muốn ngồi một chút không?" Tạ Hào nghiêng đầu nhìn nó: "Từng xem Tây Du Ký chưa? Thần tiên luân phiên làm, năm nay đến nhà tôi -- lát nữa giúp cậu và Tiểu Hồ chụp một tấm ảnh chung?"
Hệ thống: "..."
Nó thậm chí còn đáng xấu hổ mà có chút rung động trong nháy mắt.
"À." Tiểu Mạnh đột nhiên lên tiếng, Mạc Bắc Hồ và hệ thống đồng thời chột dạ nhìn về phía cậu ta.
Tiểu Mạnh đi ra ngoài: "Hình như tôi nghe thấy tiếng rồi, chắc là bí thư chi bộ làng đến, các cậu chờ một chút, tôi đi giải thích tình huống đã."
Mạc Bắc Hồ tò mò thò đầu ra.
Ngoài phòng có một người đàn ông đeo kính da đen, dáng người cao gầy suốt dọc đường hô to gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218047/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.