Chu Vân Thượng bỏ qua Tạ Hào và Mạc Bắc Hồ, xoay người xuống lầu, là người đầu tiên ngồi xuống trước bàn, nhìn chị Hà bưng lên một mâm bánh bao to hơn mặt ông ấy, vẻ mặt hơi thay đổi.
"Ăn đi! Đủ no!" Chị Hà nhiệt tình chào hỏi ông ấy, sau thời gian ngắn tiếp xúc hôm qua, bà ấy đã thu lại sự niềm nở hời hợt với khách hàng, ngược lại cười càng thật lòng hơn: "Cẩn thận nóng nha!"
Chu Vân Thượng há miệng th* d*c, sau đó ý thức được -- có lẽ là chiến tích ngày hôm qua quá mức kinh người, bọn họ bị chị Hà xem thành đại dạ dày vương gì đó rồi ☺️
"Khoan..."
Ông ấy không kịp gọi đối phương lại, người đã hấp tấp đi vào nhà bếp bưng bột ngô ra.
Chu Vân Thượng im lặng nhìn đồ ăn trên bàn, tuân theo nguyên tắc không lãng phí mà nhìn về phía Mạc Bắc Hồ, xác nhận với cậu: "Ăn hết được không?"
"Ôi?" Mạc Bắc Hồ vẻ mặt hơi hớn hở: "Chú đã không ăn nữa rồi sao?"
Chu Vân Thượng: "..."
Ông ấy vẫn duỗi tay lấy một cái bánh bao, hơn nữa quyết định lần này phải nhìn Mạc Bắc Hồ ăn cơm, xem một diễn viên nổi tiếng như cậu, thật sự có thể có sức ăn như tráng sĩ hay không.
Mạc Bắc Hồ đã ngồi xuống trước bàn rồi, ôm một cái bánh bao, ăn vô cùng lịch sự nhưng cũng rất nhanh.
Đồng Hi đột nhiên bắt chuyện với Chu Vân Thượng, hỏi ông ấy: "Tối qua có linh cảm gì không? Nói không chừng ở nơi như thế này, trong mơ có thể nhìn thấy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218045/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.