“Cảm ơn.” Tạ Hào hiếm khi chân thành nói lời cảm ơn.
“Không cần đâu.” Hệ thống hừ lạnh một tiếng: “Tôi cũng không phải vì anh.”
“Tôi chỉ là không hy vọng chuyện như thế này liên lụy đến danh tiếng của Tiểu Hồ, ít nhất có được chuẩn bị như vậy, mọi người sẽ dễ tiếp nhận hơn một chút, tôi ghét nhất những lời đồn vô vị và thuyết âm mưu gì đó.”
“Ừm.” Tạ Hào tán đồng gật gật đầu: “Tôi biết.”
Hắn đột nhiên hỏi: “Cậu có kế hoạch gì không?”
“Hả?” Hệ thống nghi hoặc nhìn hắn: “Tôi tưởng anh đã nhìn ra rồi.”
“Bây giờ hai người các anh vẫn chưa chính thức yêu đương, tôi chỉ đang muốn để CP của các anh tiến vào tầm nhìn của công chúng trước, nhưng không định làm lớn chuyện…”
“Không phải nói cái này.” Tạ Hào nhìn nó: “Tôi đang nói cậu.”
“Sau này cậu có ý định rời đi đúng không?”
Hệ thống giật mình, lúng túng nói: “Cái gì cơ?”
“Ừm -- Phải không?” Tạ Hào cười cười thu hồi ánh mắt: “Vậy có lẽ là ảo giác của tôi.”
“Tôi chỉ cảm thấy, dường như cậu rất cố chấp làm tốt những sắp xếp cho ‘sau này’, giống như, không bao lâu nữa cậu sẽ rời đi, nên đang chuẩn bị cho Tiểu Hồ.”
Hệ thống nghẹn lời một chút, nhỏ giọng lầm bầm: “Cho nên ban đầu tôi mới không để anh là đối tượng công lược…”
Tạ Hào mỉm cười nghiêng đầu: “Cái gì?”
“Không có gì.” Hệ thống cố ý lớn tiếng trả lời: “Anh đừng suy nghĩ lung tung, cho dù tôi có đi ra ngoài một thời gian, muốn trở về cũng chỉ là trong chớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218039/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.