Người phụ nữ được Tạ Hào gọi là “dì út” đột nhiên bộc phát ra một tràng thét chói tai: “Đừng cản tôi, tôi muốn đánh ch//ết nó!”
“Mẹ--” Nhìn thấy Tạ Hào ở đây, em trai họ Lộ Trạch đang trốn sau lưng hắn thăm dò thò đầu ra, hỏi bà: “Là muốn đánh ch//ết con, hay là đánh ch//ết cậu ấy?”
Cậu ta chỉ chỉ vào Từ Đông Dương bên cạnh.
Mắt thấy dì út càng ra sức giãy giụa hơn, Mạc Bắc Hồ vội vàng xách bà ra xa một chút, nhưng vẫn không dám buông tay.
Bị chen ngang như vậy, những người khác cuối cùng cũng đã đuổi ra ngoài, phía sau còn có nhóc Khả Khả hóng náo nhiệt, trong đám người hỗn loạn, một mình vui vẻ chạy về phía Mạc Bắc Hồ.
Hiện trường loạn thành một nồi cháo, nhưng trong lúc lộn xộn, vẫn có người đỡ hai người đang bị Mạc Bắc Hồ xách xuống, sau đó dẫn hai người vừa mới chạy trốn, cùng nhau quay về phòng khách chính.
Trong lời kể mồm năm miệng mười của mỗi người, Tạ Hào đại khái hiểu được đã xảy ra chuyện gì.
Hắn nghẹn cười cố gắng gỡ rối mọi chuyện cho rõ ràng: “Nói cách khác, vốn dĩ mọi người định tác hợp cho Lộ Trạch và Từ Tây Nguyệt, nên đã tìm cách để hai người bọn họ thêm phương thức liên lạc, để hai bọn họ riêng tư trao đổi một chút.”
Hắn nhìn về phía hai đương sự, Từ Tây Nguyệt và Lộ Trạch đồng thời gật gật đầu.
Từ Tây Nguyệt nói: “Nhưng tôi không thích nói chuyện phiếm, hơn nữa hạng mục nghiên cứu gần đây của tôi thời gian rất gấp.”
Lộ Trạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218040/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.