Địa điểm lần này hệ thống tìm là một quán lẩu lâu năm mở đến đêm khuya, là loại có không ít món tráng miệng xinh đẹp.
Khi một hồ một thống đến quán lẩu, Tạ Hào đã tìm được chỗ tốt, chọn một góc không mấy bắt mắt ngồi xuống -- quán này không có phòng riêng.
Mà công việc làm ăn của bọn họ hiển nhiên vô cùng phát đạt.
Buổi quay chụp hôm nay của Mạc Bắc Hồ tốn không ít thời gian, lúc này đã qua mười hai giờ, trong quán cũng có không ít khách hàng đến ăn khuya, thoạt nhìn thì chủ yếu vẫn là người trẻ tuổi.
Mạc Bắc Hồ đội mũ đeo khẩu trang, để không có vẻ quá khả nghi, cậu không nhìn đông ngó tây, đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh Tạ Hào trong góc.
Cậu tò mò hỏi: “Quản gia Trương đâu ạ?”
“Đi lấy gia vị chấm rồi.” Tạ Hào cười ngẩng đầu lên: “Ông ấy nói nhất định phải thể hiện kỹ thuật pha gia vị chấm xuất sắc của mình.”
“Thì ra là vậy!” Mạc Bắc Hồ tràn đầy mong đợi: “Em cứ nghĩ quá muộn rồi, quản gia Trương đã ngủ rồi chứ.”
“Vốn dĩ là vậy.” Tạ Hào tán đồng gật đầu: “Thời gian này đã là thời gian ngủ của người lớn tuổi rồi.”
“Nhưng quản gia Trương nghe nói tôi sắp đi ăn lẩu cùng cậu, vô cùng tình nguyện hy sinh thời gian ngủ của mình, cũng muốn tham gia.”
Hắn cười nói: “Có lẽ là lớn tuổi nên thích náo nhiệt.”
“Khụ.” Quản gia Trương bưng hai chén nước chấm đứng bên cạnh bàn: “Tôi chỉ là cho rằng, trong nhà cũng có thể ăn lẩu, nếu thích hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218038/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.