Lịch học gần đây của Mạc Bắc Hồ thật sự là kín mít, mỗi ngày học ở chỗ giáo viên vũ đạo quay về, còn phải tự mình tăng ca luyện tập trong phòng vũ đạo.
Ngay cả Lộ Trưng đi ngang qua cũng không nhịn được bám vào trước cửa sổ cảm thán: “Tôi còn đánh cược với Tô Tiểu Ngọc xem sau này đứa nhỏ này sẽ tiếp quản vị trí của tôi hay tiếp quản vị trí của cậu ấy, kết quả người ta đã tự mình khai phá một đường đua mới rồi?”
“Rất giỏi đúng không?” Tạ Hào dựa vào cửa sổ, bưng một ly cà phê, một bộ tự hào lây: “Tiểu Hồ nhà tôi không rảnh rỗi được đâu, vô cùng chăm chỉ, không giống với một số người nào đó một năm đóng một bộ phim, một bộ phim ăn một năm.”
Lộ Trưng đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, nheo mắt hỏi: “Tôi nói anh, anh không nằm dài trong văn phòng, đến đây làm gì?”
“Lát nữa phải mở một cuộc họp.” Tạ Hào thở dài thườn thượt: “Chỉ có thể nghỉ ngơi một lát… Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng tôi cả ngày ở công ty đều rảnh rỗi không có chuyện gì làm sao?”
“Tôi không nghĩ vậy.” Lộ Trưng hai tay đút túi: “Tôi chỉ muốn hỏi anh nghỉ giữa buổi không đến văn phòng đi, đến đây làm gì?”
Tạ Hào đúng lý hợp tình nói: “Tới đây hít Tiểu Hồ một hơi để sạc pin đấy.”
Biểu cảm của Lộ Trưng hơi phức tạp, hắn sờ sờ lên cái đầu trọc của mình, ghé sát lại hỏi Tạ Hào: “Hỏi anh nè, hai người các anh…”
“Bí mật công ty.” Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218037/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.