Hệ thống nói được thì làm được, tạm thời đổi hướng, dẫn theo Mạc Bắc Hồ đến khu phố hải sản.
Các loại hải sản phong phú chọn tại chỗ chế biến tại chỗ, khiến hồ ly tinh hoang dã sống trong rừng sâu núi thẳm gần như chưa từng nhìn thấy thủy sản gần như hoa cả mắt.
Tuy nhiên, may mắn thay cậu cũng không phải hoàn toàn chưa hiểu chuyện đời -- cậu đã theo Tạ Hào ăn không ít mỹ thực, ít nhất cũng biết món nào ngon.
Mạc Bắc Hồ hai mắt sáng lên, đã sớm quẳng cái gì mà mì tôm tươi cá lên chín tầng mây: “Cua ngon! Tôm hùm cũng ngon! Oa… con cá này vẻ ngoài như thế này, có thể ăn ngon không?”
“Ngon lắm nha.” Ông chủ đeo tạp dề màu đen tỏ vẻ thoải mái: “Tin chú đi anh đẹp trai, chú ở đây một ngày bán hai ngàn tô mì, bên trong một ngàn rưỡi tô đều thêm con cá này! Tươi ngon không thể tả!”
Mạc Bắc Hồ đeo mũ mang khẩu trang, cũng không sợ bị người khác nhận ra, tò mò hỏi đối phương: “Vậy năm trăm tô còn lại thì sao?”
Ông chủ không ngờ cậu sẽ hỏi như vậy, nhưng cũng không nghẹn lời, cười toe toét nói: “Còn năm trăm tô, có người thì chê đắt -- con cá này hơi đắt đó nha, còn có người thì dị ứng.”
“Thì ra là vậy!” Mạc Bắc Hồ tán thưởng gật gật đầu, cảm thấy ông chủ này cũng tương đối khá thật thà, không hề khoa trương.
Hệ thống đã kiểm tra sự kết hợp mì và hải sản được yêu thích nhất của cửa hàng này, thậm chí còn huy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218036/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.