Trương Tuần Quang đã hoàn toàn mất hết lòng tin với bọn họ, cười lạnh một tiếng: “Bí ẩn hay không bí ẩn không quan trọng, nhưng chú tốt nhất thật sự có quà.”
“Thật sự.” Tổ chương trình liên tục đảm bảo, đưa cho họ một tấm thẻ, trên đó viết bốn chữ lớn -- “Phần quà bí ẩn”.
Thẩm Nhạc Tâm hai mắt tối sầm, giọng nói cũng có chút biến đổi: “Thật sự là...”
Trương Tuần Quang nghiến răng nói: “Phần quà bí ẩn mà!”
Tổ đạo diễn nhỏ giọng nói: “Cái này có thể đổi được, đợi đến lúc kết thúc chương trình, chúng tôi sẽ đổi cho mọi người.”
Thẩm Nhạc Tâm cảm thấy mình đã nhìn thấu chiêu trò của bọn họ, cười lạnh: “Định trì hoãn một chút đúng không? Đến cuối cùng rồi, cho dù chúng tôi không phục thì chương trình cũng đã kết thúc.”
Đạo diễn chột dạ nhìn sang hướng khác.
“Tiểu Hồ.” Trương Tuần Quang đụng đụng Mạc Bắc Hồ: “Cậu cũng mắng chú ta vài câu đi, không thể quá hiền lành được!”
Mạc Bắc Hồ liếc nhìn đạo diễn đang chột dạ, hơi hơi mở to mắt: “Không cần đâu? Tui thấy cũng khá vui vẻ mà.”
“Chơi với mọi người tui thấy vui vẻ.”
Trương Tuần Quang và Thẩm Nhạc Tâm đồng thời sững sờ một chút, trước khi Thẩm Nhạc Tâm kịp phản ứng, Trương Tuần Quang đã hét lên rồi lao tới: “Anh em -- Cùng nhau leo núi cả đời nhoé!”
Một tiếng gào của hắn ta đã gào hết cảm động của Thẩm Nhạc Tâm về.
“Được rồi được rồi.” Thẩm Nhạc Tâm ghét bỏ vỗ vỗ đối phương: “Sau này vẫn còn nhiều cơ hội, chúng ta có thể tụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217998/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.