Tuy nhiên, cho dù Trương Tuần Quang có hận không thể được nấu cơm ngay lập tức, cuối cùng vẫn bị tổ đạo diễn ngăn cản lại.
Một vị kiểm lâm làn da ngăm đen cười với bọn họ, để lộ hàm răng trắng bóc: “Vẫn chưa ăn được đâu! Không biết nấm các cậu tìm được có ăn được không, tôi phải kiểm tra đã.”
“Cái này thì được.” Trương Tuần Quang vội vàng gật đầu, cung cung kính kính đẩy sọt tre qua: “Ngài xem ngài xem.”
Lưu Thế Hoa nhìn thoáng qua sọt của bọn họ, không khỏi kinh hô: “Oa! Nhiều như vậy!”
Hắn ta vẻ mặt không tin: “Mọi người gọi đồ ăn ngoài từ dưới núi đúng không?”
“Còn phải leo núi, ai mà mang đến được.” Trương Tuần Quang dở khóc dở cười, kiêu ngạo vỗ vỗ bả vai Mạc Bắc Hồ: “Tiểu Hồ nhà chúng tôi tìm đấy, ghê gớm đúng không?”
Vừa rồi bọn họ lại tranh đoạt vị trí thứ nhất với tổ của Ngôn Dịch Hằng lần nữa, vì đề phòng bất trắc, đã để anh trai Vu Thận mà ba người hợp lại cũng rất khó di chuyển ở lại trấn giữ đỉnh núi, ba người khác vừa nhặt củi vừa tìm một số đồ vật thoạt nhìn có thể ăn được.
Đặc biệt là Mạc Bắc Hồ, sọt nấm kia của cậu, chỉ nhìn thôi đã thấy phúc hậu, hình như có thể ăn được.
Ngoài con ve sầu có vẻ tương đối kỳ lạ, cậu còn hái được mấy quả trái cây -- Trương Tuần Quang và Thẩm Nhạc Tâm không thấy, nhưng PD đi theo cậu đã quay lại hết toàn bộ tư thế bò lên cây bò xuống cây linh hoạt của cậu.
Mạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217999/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.