“Người quay phim không được rời khỏi vị trí.” Tổ đạo diễn mỉm cười: “Mọi người có thể tự do lựa chọn các nhân viên công tác khác.”
"Sớm biết vậy kéo luôn cả người đại diện của tôi lên thì tốt rồi." Trương Tuần Quang nhíu mày đánh giá bọn họ: “Bình thường tôi tăng thêm một cân anh ấy cũng có thể nhận ra, người gầy nhất trong này chắc chắn anh ấy chỉ cần nhìn một cái là biết ngay.”
Hắn ta đưa hai đầu ngón tay lên chỉa vào hai mắt: “Đôi mắt của anh ấy chính là thước đo.”
“Oa--” Mạc Bắc Hồ vô cùng kính nể: “Thật ghê gớm.”
Chức năng chính xác như vậy, cậu tưởng rằng chỉ hệ thống mới có.
“Nhưng mà...” Trương Tuần Quang sờ cằm nheo mắt: “Tôi cũng đã học khôn rồi, cũng đã biết tổ chương trình xảo quyệt đến mức nào.”
“Không thể chỉ nhìn người trông gầy nhất, nói không chừng trên người có giấu thép.”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ nhìn trái nhìn phải, nhìn chằm chằm vào cô gái gầy nhất trong đám người.
“Có phải cậu bị ngốc không?” Thẩm Nhạc Tâm giật giật khóe miệng: “Vậy thì tương đương với việc cô ấy phải vác cả cục thép leo núi đấy!”
“A!” Mạc Bắc Hồ linh cơ vừa động vỗ tay một cái: “Vậy không cần nhìn hình thể, chỉ cần nhìn độ sâu dấu chân của bọn họ sẽ có thể đoán ra ai là người nặng nhất!”
“Có lý.” Trương Tuần Quang lập tức nằm bò xuống đất, vẻ mặt cứng đờ: “Không xong, đường lên núi là bậc thang đá.”
Hắn ta và Mạc Bắc Hồ nhìn nhau, hai người dường như không còn cách nào khả thi.
“Khụ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217997/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.