Mạc Bắc Hồ đi theo Tạ Hào, còn không quên quay đầu nhìn lại, nhỏ giọng nói với Tạ Hào: “Ông chủ! Cậu ấy vừa mới dò hỏi tin tức của anh!”
“Ồ?” Thật ra Tạ Hào một chút cũng không ngoài ý muốn.
Hắn với Từ Đông Dương trước đây không quá thân thiết, lần trước gặp mặt, cũng sẽ không đột nhiên trở nên nhất kiến như cố.
Cho nên, Từ Đông Dương hết lần này đến lần khác mời hắn đến phòng triển lãm, nghĩ cũng biết ý của tuý ông không phải rượu.
*Ý của Tuý Ông không phải rượu: lười giải thích chi tiết quá, đại loại nghĩa là, chỉ những người có ý định, mục đích khác với những gì họ thể hiện ra bên ngoài, rủ làm A nhưng thật chất mục đích là B.
Hắn vừa rồi nể tình rời khỏi gặp Từ Tây Nguyệt một lần, một là không muốn khiến cô ấy khó xử, một nguyên nhân khác cũng vì muốn xem ý cô ấy thế nào, nếu cần thiết, vẫn phải dao sắc chặt đay rối, đừng để chậm trễ thời gian của người ta một cách vô ích.
Kết quả khá rõ ràng, Từ Tây Nguyệt cũng không có hứng thú với hắn.
Trình độ thông suốt của cô gái kia, có lẽ cũng chỉ ngang ngửa Mạc Bắc Hồ. Cô ấy chắc hẳn hoàn toàn không nhận ra, Từ Đông Dương cố tình lôi kéo cô ấy đến tham dự buổi trà chiều, không phải thật sự muốn cô ấy đóng vai Archimedes.
Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu ưỡn ngực, cực kỳ kiêu ngạo nói: “Em cái gì cũng không nói! Hoàn toàn lỡ miệng không nói hớ gì cả!”
“Phải không?” Tạ Hào trầm ngâm nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217987/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.