“Đây là tiếng Hy Lạp.” Tạ Hào liếc mắt nhìn Mạc Bắc Hồ một cái, nhắc nhở cậu: “Có lẽ là ‘Xin chào’.”
Mạc Bắc Hồ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, làm cậu giật mình!
Hôm nay trước khi đến đây, cậu đã cố tình chi một vạn tích phân để mua trọn bộ kỹ năng tiếng Anh do hệ thống sản xuất, theo lời hệ thống nói, bây giờ cậu nói tiếng Anh còn chuyên nghiệp hơn cả người bản xứ, có thể xưng một câu tiếng Anh thành tinh!
Nhưng vừa rồi khi người kia mở miệng, cậu không nghe hiểu được một câu nào, làm cậu sợ đến mức tưởng rằng hệ thống trục trặc hay kỹ năng bị vô hiệu hóa rồi!
Mạc Bắc Hồ có chút sùng kính nhìn về phía Tạ Hào, còn không quên nịnh nọt: “Ông chủ anh biết tiếng Hy Lạp nữa sao, thật giỏi!”
Tạ Hào vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tôi không biết.”
“Nhưng đối phương cũng không biết, chẳng qua buổi trà chiều lần này theo chủ đề Hy Lạp cổ đại, nên tôi đoán cậu ta có nói cũng sẽ nói tiếng Hy Lạp, hơn nữa chạy tới hô thì có lẽ hơn một nửa sẽ là ‘Xin chào’.”
“Chỉ có mấy ngày như vậy, đoán chừng cậu ta cũng không học được bao nhiêu từ.”
Mạc Bắc Hồ: “......”
Từ Đông Dương chạy đến trước mặt bọn họ, đầu tiên là bắt tay Tạ Hào, sau đó liếc mắt đánh giá Mạc Bắc Hồ từ đầu đến chân, mỉm cười nói: “Ôi, trông thật giống một tác phẩm nghệ thuật.”
Mạc Bắc Hồ giật mình: “Hả? Không giống người sao?”
“Khụ.” Tạ Hào nhịn cười, hắng hắng giọng, nhắc nhở Từ Đông Dương: “Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217986/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.