“Tôi biết hắn là kẻ lừa đảo.” Tạ Hào nghi ngờ chớp chớp mắt: “Nhưng sao cậu biết được?”
“Lời hắn ta nói không đúng.” Ánh mắt Mạc Bắc Hồ mơ hồ: “Chính là... Hồi nhỏ em không sống khổ sở đến mức như vậy đâu!”
Tạ Hào không nhịn được lộ ra một chút ý cười.
“Dù sao, dù sao thì cũng đừng tin hắn ta.” Mạc Bắc Hồ chột dạ cúi đầu.
Tạ Hào xoa xoa đầu Mạc Bắc Hồ, không nhịn được nghĩ, cậu ấy lại còn lo lắng mình bị lừa…
Hắn cười cười, lại lần nữa khách sáo từ chối Đỗ Duyên Niên.
Cho dù đối phương dây dưa không thôi, Tạ Hào vẫn giữ thái độ khách sáo tương ứng.
Mạc Bắc Hồ thấy thái độ hắn kiên quyết mới thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn mấy chú cún con kia.
Mấy chú chó nhỏ mà Đỗ Duyên Niên mang ra, không con nào dám đến gần, kẹp chặt đuôi trốn ở cửa xa xa nhìn về phía này.
Ngay cả Khả Khả cũng vậy, vừa được Tạ Hào đặt xuống đất đã phóng ra ngoài, rõ ràng là đang sợ cậu.
Thật ra Mạc Bắc Hồ cũng không quá ngạc nhiên.
Cậu là hồ yêu, đối với những động vật nhỏ phàm trần chưa khai linh trí mà nói, là kẻ thượng vị.
Chẳng qua…
Mạc Bắc Hồ nhìn Khả Khả lại lần nữa tránh né một con Teddy cực kỳ năng động, trốn đến bên cạnh một chú Golden lớn dịu ngoan, không nhịn được xoa xoa cằm.
Giữa nhóm mấy chú chó dường như cũng có chút vấn đề.
Cậu đứng dậy, đi về phía mấy con chó nhỏ.
Theo bước chân cậu đến gần, mấy con chó nhỏ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217988/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.