Người mặc bộ đồ bảo hộ sau khi tới nơi thì cầm một thiết bị xoay quanh một vòng, sau đó giơ vũ khí lên chĩa vào tảng thiên thạch nơi nhóm Lương Hiển đang ẩn nấp: “Mấy người là ai?”
Là tiếng Trung!
Bốn người liếc mắt nhìn nhau, A Tam lập tức nhảy ra, giơ hai tay lên, vẻ mặt vô hại: “Chúng tôi là người sống sót.”
“Bên ngoài bây giờ làm gì còn người sống sót? Mấy người đến từ căn cứ nào? Ba người còn lại sao chưa ra?” Người kia đầy cảnh giác, vũ khí vẫn không hạ xuống.
Ba người Lương Hiển cũng giơ tay bước ra. Lương Hiển nói: “Chúng tôi thật sự là người sống sót. Tôi là học sĩ của Viện Khoa Học Trung Quốc, lúc tai nạn xảy ra đang làm thí nghiệm trong phòng nghiên cứu ngầm. Hệ thống phòng thủ của viện rất chắc chắn, trang thiết bị đầy đủ, lương thực dự trữ dồi dào, nên chúng tôi mới sống được đến giờ.”
“Cậu có thể ở dưới lòng đất suốt sáu năm? Lương thực gì mà để lâu vậy được? Huống hồ Viện Khoa Học Trung Quốc đã bị thiên thạch khổng lồ đánh trúng ngay khi thảm họa xảy ra, tầng ngầm cũng sụp xuống, gây thiệt hại nghiêm trọng đến tồn vong nhân loại, sao còn có người sống sót!” Người kia hiển nhiên không tin.
“Vì tôi theo chuyên ngành nông học, khi đó đang nghiên cứu lai giống lúa mì mới thông qua kỹ thuật di truyền, có thể tăng khả năng chịu hạn và năng suất, dự kiến năng suất sẽ tăng gấp đôi.” Lương Hiển nói, “Lúc đó tôi trông coi một nhà kính thí nghiệm, bên cạnh còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217804/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.