Theo lời người đàn ông trung niên, thế giới hiện tại có phần giống thời kỳ quân phiệt cát cứ. Ban đầu nhà nước sắp xếp cho người sống sót vào các căn cứ, nhưng về sau, một số lãnh đạo căn cứ nảy sinh dị tâm.
Không còn cách nào khác, vì lương thực và năng lượng đều không đủ.
Không có ánh sáng mặt trời hay đất đai màu mỡ, năng suất trồng trọt dưới lòng đất làm sao cao được? Năng lượng đều nằm trên mặt đất, muốn lấy thì phải chấp nhận nguy cơ bị thiên thạch rơi trúng bất cứ lúc nào. Biện pháp tốt nhất là đi cướp.
Thêm vào đó, căn cứ hoàn toàn khép kín, lãnh đạo bên trong gần như là hoàng đế một phương. Quyền lực khiến con người tha hóa, tận thế khiến con người tuyệt vọng. Trong thời đại không có pháp luật, không có trật tự, đến cái ăn còn không đảm bảo, đạo đức sụp đổ trước sinh mệnh, thì còn chuyện gì là không thể xảy ra?
Người đàn ông trung niên nói, may mà vợ và con gái ông đã chết rét từ sớm, chết trong giấc ngủ, không phải chịu nỗi khổ sống sót. Phụ nữ sống trong thế giới này sống rất thê thảm, đặc biệt là phụ nữ trẻ đẹp.
Lương Hiển yên lặng giúp người đàn ông mặc lại đồ bảo hộ, trong mắt gã hiện vẻ cảm kích.
“Các cậu… dù có đi ngày đi đêm, chẳng lẽ không thiếu dưỡng khí sao?” Tận thế khiến con người có được bản năng sinh tồn mạnh mẽ, người đàn ông trung niên cảm thấy ba người trước mắt không phải người xấu, họ vẫn giữ được sự thiện lương chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217805/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.