Đàm Nghiên hạ mình xuống mặt đất đúng lúc tia nắng đầu tiên của bình minh ló rạng, ánh sáng phía sau lưng tựa như vầng hào quang, khiến anh trông như một vị thần giáng thế. Cảnh tượng ấy khiến ba người sững sờ ngây dại.
Ba người hoặc là chiến sĩ thân kinh bách chiến, hoặc là học viên ưu tú được huấn luyện bài bản. Dù sức mạnh mà Đàm Nghiên thể hiện chẳng khác gì một quả tên lửa hành trình, thì họ cũng chỉ kinh ngạc vài giây rồi lập tức lấy lại tinh thần.
Có điều, phản ứng của ba người không giống nhau.
Lương Hiển theo bản năng ôm ngực, quay đầu không dám nhìn Đàm Nghiên.
Tần Lực thì hai mắt phát sáng, dính chặt vào Đàm Nghiên không rời.
A Tam thì nhìn đồng hồ: “Chúng ta đã chịu đựng hơn mười phút trong môi trường khắc nghiệt, là một đột phá lớn. Dù chưa cảm nhận được năng lượng đặc biệt, nhưng khả năng thích ứng cơ thể đã tăng. Ngoài ra, thời điểm bước vào ‘lỗ hổng’ là 22:15, đồng hồ hiển thị mới hơn một tiếng, vậy mà trời đã sáng. Hai thế giới không cùng múi giờ.”
“Không hổ danh là ‘sài lang’, trong tình huống như vậy mà vẫn chú ý chi tiết nhỏ.” Đàm Nghiên khen ngợi, đúng là một học sinh giỏi.
A Tam: “…”
Khen thì khen đúng, nhưng “tình huống như vậy” là tình huống gì? Chẳng lẽ ý anh là: “Nhìn tôi tay không đấm thiên thạch mà vẫn giữ được bình tĩnh, giỏi lắm?” Vậy rốt cuộc là đang khen ai? A Tam vô cùng hoang mang. Nghe A Tam nhắc đến thời gian, Lương Hiển vội đè nén trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217803/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.