Lương Hiển nói là làm, lập tức định bước ra khỏi màng bảo vệ.
Chiến sĩ đặc nhiệm vô danh vội ngăn hắn lại: “Khoan đã! Trời tối đen, môi trường xung quanh không nhìn thấy rõ rãng. Ít nhất phải đợi đến ban ngày quan sát tình hình rồi hẵng tính.”
“Anh xưng hô thế nào nhỉ?” Lương Hiển nhã nhặn hỏi. “Tôi biết anh không phải người xấu, giống huấn luyện viên hướng dẫn bọn tôi. Khi nãy thất lễ rồi.”
Hắn đối xử với từng kiểu người theo cách khác nhau. Trước mặt bạn bè, đồng đội quen thuộc, hắn luôn có thái độ “ông đây là số một”. Trước người cùng phe nhưng chưa thân như Đàm Nghiên, hắn sẽ tiết chế lại, có chút thận trọng. Còn với những người chưa rõ lập trường như chiến sĩ đặc nhiệm vô danh này, hắn sẽ lịch sự, khách sáo hết mức.
“Lần này tôi dùng mật danh ‘Sói hoang số 3’, gọi tôi là A Tam.”
A Tam vừa tự giới thiệu, vừa kéo Lương Hiển sang một bên, hạ giọng nói rất khẽ: “Bạn học của cậu không bình thường.”
Theo lý thuyết, âm lượng nhỏ thế này chỉ có Lương Hiển nghe thấy. Nhưng mà thính giác của Đàm Nghiên…
Lương Hiển liếc nhìn Đàm Nghiên đứng cách mình hai mét, mặt vẫn bình thản như không: “Không bình thường ở đâu?”
“Nhìn tay tôi đây.” A Tam giơ cánh tay lên. “Chúng ta đều được huấn luyện bài bản. Trong tình huống nào thì cậu mới buông vũ khí trên tay?”
“Trừ khi tay tôi bị phế luôn.” Lương Hiển tưởng tượng một chút rồi trả lời.
“Lúc đó tôi cứ tưởng gân tay mình đứt rồi.” A Tam xoa xoa cổ tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217802/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.