Địa điểm thực hiện nhiệm vụ là một khu rừng rậm rạp, phụ cận có một ngôi làng nhỏ. Người dân trong làng ăn mặc giản dị, trông có vẻ khá biệt lập.
Tần Lực dụi mắt liên tục: “Nơi này gần thành phố B mà? Sao trông như nơi hoang vu hẻo lánh nào đó vậy? Không đúng, các thành phố quanh thành phố B giá nhà đất đều tăng vọt, không thể có chỗ nào hoang tàn thế này được. Sao bọn chủ đầu tư có thể bỏ qua khu vực này chứ?”
Bình thường cậu rất kiệm lời, tự nhiên nói một tràng dài như vậy khiến người khác có chút không quen.
Lương Hiển ghé sát tai Đàm Nghiên cười khẽ: “Giá nhà là nỗi đau của Tần Lực, cứ nhắc tới là thao thao bất tuyệt.”
Dù là nhân tài tinh anh, tiền lương tương lai có thể rất cao, nhưng việc mua một căn nhà ở thành phố B vẫn là điều xa vời.
Đàm Nghiên nhớ lại hai căn hộ trong khu du lịch thương mại của mình, cộng thêm khoản tiền tiết kiệm mấy năm qua, hình như… nếu bán hai căn kia đi, anh có thể mua nhà ở thành phố B.
Suy nghĩ này thoáng qua rồi biến mất. Anh sống một mình, không có áp lực gia đình, cũng không quá chấp nhất chuyện nhà cửa. Hơn nữa nghĩ đến “lỗ hổng”, nếu một ngày nào đó nó mất kiểm soát, mở rộng ra nuốt chửng căn nhà, tuy lỗ hổng có thể xóa bỏ, nhưng mọi thứ bị hút vào sẽ trôi sang một thế giới khác. Anh không muốn căn nhà mình dành dụm cả đời lại chịu chung số phận với chiếc xe điện của Bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217799/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.