Không nhất thiết phải trở thành “thánh mẫu” luôn cứu giúp mà không cần lý do, nhưng nếu một người không có chút lòng nghĩ cho người khác, thì khi có được sức mạnh quá lớn, rất dễ đánh mất bản thân.
Thấy Lương Hiển đã hiểu ra, Đàm Nghiên vui vẻ xoa đầu hắn.
Lương Hiển: “…”
Hắn cau mày hất tay Đàm Nghiên ra: “Đừng có không biết lớn nhỏ. Sao cậu phát hiện ra Lưu Thiên Huy bị truy đuổi sớm vậy?”
“Tôi nghe được.”
“…”
Bốn người đều im lặng. Họ từng trải qua huấn luyện tăng cường thính giác, khả năng cảm nhận tốt hơn người thường, nhưng cũng chỉ trong phạm vi 2-3 trăm mét, nhanh hơn người khác 1 phút là cùng.
Thế mà Đàm Nghiên phát hiện từ 5 phút trước, tức là nhanh hơn đến 1-2 kilomet. Khoảng cách này có hơi bất thường…
Còn cả động tác trên cây nữa… Không phải là quá phi thường, vì lính đặc nhiệm được huấn luyện bài bản đều có thể làm được. Nhưng Đàm Nghiên làm quá nhẹ nhàng, tựa như dưới chân có lớp đệm của loài mèo vậy, di chuyển giữa các cành cây mà không phát ra chút âm thanh nào.
Nếu tốc độ chế tạo bom có thể giải thích là do quen tay, thì năng lực vượt xa người thường này là gì?
Lương Hiển hiểu rõ giới hạn của con người. Một người có thể đặc biệt vượt trội ở một phương diện nào đó, ví dụ như hắn và Thôi Hòa Dự, cả hai gần như có trí nhớ siêu việt, nhưng về thể năng thì không bằng Tần Lực và Khâu Tề Chính.
Nhưng Đàm Nghiên…
“Dù thế nào đi nữa, có cậu trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217800/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.