“Vậy sao?” Lương Hiển hờ hững đáp.
Hắn đúng là rất hứng thú với bí mật mà Đàm Nghiên đang che giấu, nhưng điều hắn thích hơn là tự mình điều tra ra, chứ không phải để người ta nói thẳng. Nếu thế thì còn gì vui nữa?
Nhìn chung, đám học sinh này là các thiếu niên đang ở độ tuổi mơ mộng, thế giới quan đã có hình dáng cơ bản nhưng vẫn chưa hoàn chỉnh. Khi vừa trưởng thành, ai cũng nghĩ rằng mình có vô hạn khả năng, nếu không nếm trải thất bại thì sẽ không thực sự trưởng thành.
Tuy Lương Hiển có tốc độ phát triển nhanh hơn người khác, chung quy cũng chỉ nhanh hơn một chút mà thôi.
Mỗi độ tuổi đều có những đặc điểm riêng, Bộ trưởng Vu đã nhìn trúng sự nhiệt huyết sôi sục trong lòng các học sinh này. Đối mặt với thử thách chưa từng biết đến, người trẻ tuổi luôn dũng cảm hơn người trưởng thành. Họ học hỏi nhanh, tiếp thu tốt, không bị thói quen cố hữu hay kinh nghiệm cũ kỹ ràng buộc.
Chỉ mới ở cùng bạn học một ngày, Đàm Nghiên đã dần hiểu được lời của Bộ trưởng Vu.
Đúng vậy, anh cần các đồng đội như thế này.
Vì trân trọng họ, anh phải làm gương, phải truyền đạt cho họ tất cả những gì mình biết, và trong khả năng của mình, anh sẽ bảo vệ họ hết sức có thể, cho đến khi họ đủ sức đứng vững một mình.
Đây mới là nhiệm vụ cuối cùng mà một người “sinh dưới cờ đỏ, lớn lên trong gió xuân” như anh cần phải hoàn thành. Nửa đời trước dốc sức bảo vệ lợi ích nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217798/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.