Hai người tỉnh dậy từ trên giường, chân trời đã hiện lên màu đỏ nhạt như lòng đỏ trứng gà, bình minh đã sắp lên rồi, Tá Nguyệt nhìn đầu ngón tay của mình, một vầng sáng trắng dịu nhẹ hiện lên vờn quanh, cậu tập trung nhìn vào nó, quả cầu nhỏ nhắn màu trắng run lên một cái rồi chui xuống lớp da mỏng dưới tay Tá Nguyệt, thiếu niên nhanh chóng hất chăn chạy xuống giường, đi đến mở bung cửa sổ sát đất thông với vườn hoa ra, ngón tay chỉ về phía trước…
Trong chớp mắt cả vườn bị một cơn gió tuông ra từ đầu ngón tay của Tá Nguyệt thổi qua vang lên một trận xào xạc, gió rất nhẹ không gây tổn thương gì đến cho những đóa hoa mỏng manh nhưng lại biểu thị tâm trạng vui vẻ không ngừng của Tá Nguyệt, cậu hào hứng chạy lại vào nhà hướng Acacia nói: “Không ngờ dị năng trị liệu có thể thúc đẩy tế bào tạo ra một loại dị năng khác tươngtựnhưdịnănghệphong nha”
Acacia vẫncònbuồnngủ,ygậtgùkhôngcholàđúng nói: “Sao cậu cứ đinh ninh đó là do dị năng hệ trị liệu chứ không phải là cơ thể cậu sinh ra một dị năng khác cơ chứ”
Tá Nguyệt ngáp một cái thật dài rồi vò rối mái tóc của mình: “Không thể nào đâu, không phải cậu từng nói trong tớ có khả năng tồn tại dị năng thời gian sao, nếu thêm gió nữa chẳng phải là ba cái à? Không có khả năng chút nào”
Acacia bĩu môi mở tủ lạnh lấy hộp sữa ra, xé mở miệng giấy rồi ngửa cổ uống một mạch đến khi sửa bên trong vơi hơn hai phần mới nói: “Tớ nói nè, giả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-la-mot-nguoi-qua-duong-ma-thoi/428549/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.