Bóng dáng của Lục Tân đã biến mất ở cửa của một phòng làm việc rồi mà Hà Diệp vẫn chưa hoàn toàn phản ứng lại được.
Người bạn trai là mối tình đầu của cô, cũng là cấp trên trực tiếp của cô trong công ty mới?
"Nhóm trưởng đi công tác rồi, đột xuất gọi anh tới phỏng vấn."
"Tôi nhìn thấy hồ sơ của cậu rồi, cũng không bất ngờ khi giám đốc Từ chọn cậu."
Hai giọng nói nối tiếp nhau vang lên trong đầu Hà Diệp, làm cho cô không thể không chấp nhận hiện thực được --- cuộc sống thật sự có thể trùng hợp đến như vậy đấy.
Nếu như, nếu như hôm đó Lục Tân là người tiếp nhận phỏng vấn...
Có lẽ Hà Diệp sẽ rút khỏi cuộc phỏng vấn ở công ty này, sửa nguyện vọng muốn gia nhập vào nhóm thuật toán điều khiển tự động của tổng bộ công ty Khoa học kỹ thuật Lam Hải.
Bây giờ, bên bộ phận nhân sự đã soạn hợp đồng xong rồi, cô đột nhiên chạy mất thì còn ra thể thống gì nữa? Vừa lãng phí thời gian của công ty, cũng thể hiện sự không tôn trọng đối với những người ứng tuyển cùng đợt với mình.
Hơn nữa, Lục Tân đã tỏ ra lạnh nhạt hờ hững như vậy rồi, cô gặp mặt xong liền chạy, hình như có hơi giống như là chưa bước ra khỏi chuyện quá khứ vậy, sau này mà chẳng may có trùng hợp gặp mặt nhau thì còn ngượng ngùng hơn gấp trăm nghìn lần.
"Hà Diệp? Ngày đầu tiên đi làm, đến sớm như vậy sao."
Giọng nói hơi quen thuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887351/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.