Kết thúc bảo vệ luận văn, Hà Diệp cùng với mấy người bạn học nghiên cứu sinh đi ăn bữa cơm trưa, sau đó mới ngồi tàu cao tốc về An Thành.
Mấy năm nay phương diện khoa học kỹ thuật trong nước phát triển với tốc độ nhanh chóng, An Thành cũng có rất nhiều thay đổi mới, trong đó bao gồm cả mấy tuyến đường tàu điện ngầm liên tục được mở rộng, góc tây nam của khu dân cư Hiểu Phong Nhã mà nhà họ Hà sống có một lối vào trạm tàu điện ngầm.
Tàu điện ngầm rất tiện, Hà Diệp đương nhiên từ bỏ việc ngồi xe buýt chậm chạp rồi.
Bầu trời đổ cơn mưa nhỏ, Hà Diệp che ô, tay phải kéo hành lý.
Chiếc vali này vô cùng chắc chắn, chủ nhân đã dùng nói suốt sáu năm trời mà vẫn chưa bị hỏng, chỉ có điều trục bánh xe chuyển động không còn được linh hoạt nữa, thỉnh thoảng sẽ bị kẹt lại một chút.
Nhưng điều này chẳng mảy may ảnh hưởng tới tâm trạng tốt của cô.
Thượng Hải phồn hoa, nhưng An Thành mới là nhà của cô, lần này trở về có lẽ sẽ ở lại lâu dài, cuối tuần có thể về ăn cơm cùng người nhà bất cứ lúc nào.
Cô đi chầm chầm dọc theo vỉa hè ở phía nam của tiểu khu, mang theo chút cảm xúc hoài niệm ngắm nhìn cây long não bên lề đường, thân cây thô ráp to lớn, cành lá tốt um xanh tươi hơn, được màn mưa gột rửa lại càng trở nên xanh rì sạch sẽ.
Đây chính là An Thành, cho dù là mùa đông thì khắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887353/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.