Chín rưỡi đêm, cửa Đông của tiểu khu vẫn còn một vài người dân đang ra vào, những cửa hàng bên ngoài cũng vẫn mở cửa kinh doanh, một hàng đèn điện xua tan bóng tối.
Chiếc Porsche Panamera màu đen từ từ đỗ lại.
Hà Diệp tháo dây an toàn ra, hơi ngoảnh mặt về phía Lục Tân một chút, kiểm soát khuôn mặt ở mức chỉ nhìn thấy được bàn tay đang đặt trên vô lăng của anh, cười nói: "Cảm ơn nhóm trưởng."
"Ừ, ngày mai gặp."
Xã giao kết thúc, Hà Diệp đẩy cửa xe ra, sau khi xuống xe bước ra xa hai bước mới quay người lại, cô lại mỉm cười một lần nữa, vẫy tay với người ngồi trong xe.
Người đàn ông ngồi ở ghế lái hơi gật đầu, lái xe rời đi.
Chiếc xe màu đen sang trọng nhanh chóng biến mất cùng dòng xe cộ.
Hà Diệp thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cái lạnh lẽo của đêm đông chính là thứ mà cô cần vào lúc này, Hà Diệp đi vào trong tiểu khu, luồng khí nóng ấm ngột ngạt của điều hòa trong xe cũng cùng với đó mà dần dần biến mất.
Một mình đi trong đêm tối như thế này, đầu óc cô cũng bình tĩnh lại, sẽ rất dễ dàng nhớ đến những chuyện cũ, ví dụ như Lục Tân năm mười tám tuổi, mỗi lần đưa cô về nhà đều sẽ đứng ở dưới tòa nhà một lúc, cho đến khi Hà Diệp rẽ vào sảnh thang máy rồi anh mới đạp xe rời đi.
Cửu biệt trùng phùng, cậu học sinh cấp ba đạp xe đạp đã trở thành một người ưu tú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887349/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.