Xe của Lục Tân vẫn luôn vững vàng lái theo phía sau xe của Châu Hướng Minh.
Mấy lần liền muốn kháy khịa người anh em tốt ngày xưa của mình, nhưng cứ hễ mở miệng là lại bị Chu Tình chặn lại: "Tập trung lái xe, an toàn là trên hết."
Châu Hướng Minh chỉ đành nhịn lại.
Chu Tình quay đầu sang nói chuyện với Hà Diệp: "Lục Tân đi ăn cơm cùng với chúng ta, liệu cậu có cảm thấy gượng gạo không?"
Hà Diệp cười khổ: "Gần như là quen rồi."
Bất kỳ chuyện gì cũng vậy, cảm xúc khi vừa mới bắt đầu chắc chắn đều có tác động mạnh nhất mới mẻ nhất, những cảnh gượng gạo tương tự xảy ra vài lần thì sức đề kháng cũng sẽ được nâng cao lên.
Châu Hướng Minh bức bối xen vào: "Cậu không nên mềm lòng gọi cậu ấy đi cùng."
Hà Diệp: "Dẫu sao thì cậu ấy cũng là bạn tốt nhất của cậu, nếu nghỉ chơi với nhau thật rồi thì người đau lòng vẫn sẽ là cậu."
Chu Tình: "Đúng vậy, tối hôm qua còn tức đến khóc nữa kìa."
Châu Hướng Minh trợn to mắt: "Có cái rắm, con mắt nào của cậu..."
Chu Tình: "Cả hai con mắt đều nhìn thấy rồi, lái xe cho đàng hoàng!"
Châu Hướng Minh: "..."
Nửa tiếng sau, hai chiếc xe nối tiếp nhau lái vào hầm để xe bên dưới trung tâm thương mại.
Châu Hướng Minh chọn chỗ đỗ xe gần với sảnh thang máy, Lục Tân lái xe về phía trước thêm một đoạn rồi mới tìm thấy chỗ trống.
Chu Tình khoác cánh tay Hà Diệp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3315214/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.